• Lỡ cái hôn đầu
  • Chớm đông
  • Có hẹn với mùa thu

Lỡ cái hôn đầu

Gió se lạnh mơn man gợi những kỷ niệm mơ hồ. Lạ thật, những biến động tình cảm của tôi sao cứ chọn những ngày gió mùa đông bắc như thế này. Giờ đây, về dự hội trường, cái gì sẽ lại đến với tôi?

Chớm đông

(GLO)- Những cơn mưa cuối mùa nhắc nhớ có bão xa vừa dứt, trời Tây Nguyên trở nên rỡ ràng. Đón bình minh không còn sương mù dày từng lớp, mưa nhẹ hạt lây phây. Ngày sáng dịu, tia nắng yếu vén da trời xanh lơ. Hoàng hôn chừng như cũng ngắn lại, nhẹ nhàng hơn cùng cảnh sắc. Đã có gió đông về, hiu hiu, lành lạnh.

Có hẹn với mùa thu

Buổi sáng hôm ấy, Trầm dậy từ năm giờ sáng lục đục sắp xếp lại giỏ đồ đi đẻ. Tã vuông, tã chéo, sữa bỉm cho mẹ cho con, khăn xô cái to cái nhỏ, một bộ quần áo sau sinh để lúc ra viện mặc về nhà và đủ thứ linh tinh lỉnh kỉnh xách theo.

  • "Lời nói, gói vàng"
    (GLO)- Ông bà ta vốn rất coi trọng lời ăn tiếng nói. Cái cách mà họ gửi gắm những lời khuyên nhủ, tâm tình vào trong ca dao, tục ngữ, thành ngữ… cũng vậy, ý nhị mà thấm thía vô cùng. "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang/Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe". Cũng là một lời nói nhưng sao có "lời nói, gói vàng" và cũng có "lời nói, đọi máu"? Quả thật rất đáng để chúng ta suy ngẫm.
  • Cổng ngõ Cổng ngõ
    (GLO)- Lối kiến trúc ngôi nhà có sân vườn của người Việt từ xưa không thể thiếu cổng ngõ. Ngoài chức năng phân giới, bảo vệ vòng ngoài, cổng ngõ còn thể hiện yếu tố thẩm mỹ, giữ vai trò văn hóa tâm linh trong tổng thể kiến trúc ngôi nhà.
  • Dọc đường gió bụi, mưa dầm Dọc đường gió bụi, mưa dầm
    (GLO)- Hai tiếng về quê nghe thân thương vô cùng. Ở quê còn đó lắm người thân yêu ruột thịt, những kỷ niệm khó quên thời thơ ấu, những cánh đồng mơ ước đã cho ta ăn học và những lũy tre làng mắc võng đu đưa bao lời ru của mẹ. Vâng, còn ăm ắp những kỷ niệm buồn vui theo mãi đời người. Thậm chí nỗi nhớ cứ len lỏi trong tâm thức của từng bữa ăn đạm bạc: "Anh đi anh nhớ quê nhà/Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương".
  • Bóng hình của ngoại Bóng hình của ngoại
    (GLO)- Những ngọn gió bấc hun hút tràn về. Ở quê nhà, hẳn là đất trời đã khoác lên màn sương lạnh chùng chình trắng xóa. Tôi hình dung dáng ngoại ngồi trên bậu cửa chải tóc. Làn tóc bạc màu cứ thưa dần như hàng cây rụng lá vàng xao xác trước ngõ. Chiều nay, mưa bụi vấn vương giữa phố vắng thưa người, lòng tôi giăng kín nỗi nhớ ngoại khôn nguôi.
  • Đi qua ngày dài Đi qua ngày dài
    "Đường tít tắp không gian như bể/Anh chờ em, cho em vịn bàn tay", khi Nhi tình cờ đọc tin nhắn ai đó gửi chồng mình câu thơ tình như thế, chắc chỉ có thể là một cô gái, máu nóng trong người Nhi đã bốc lên tận cổ ức nghẹn. Đáp lại là những câu yêu thương của chồng nàng.
  • Tiếng chim chuyển ý Tiếng chim chuyển ý
    Nửa đêm về sáng. Trong không gian vắng lặng, đầy khí lạnh đặc trưng của Lâm Đồng bỗng vang lên những tiếng chim khắc khoải: "Kắc ka kắc kụp! Kắc ka kắc kụp!"... Tuấn bừng tỉnh giấc. Anh bước ra ngoài lan can của căn hộ nhỏ ở tầng cao nhất của tòa chung cư hai mươi tầng. Gió se se lạnh mơn man và sương lãng đãng giăng mờ. Hít một hơi dài, cảm giác uể oải sau một đêm dài trằn trọc tan biến. Lòng Tuấn tự nhiên nao nao. Không biết giờ này ở quê nhà thế nào? Đã bao lâu rồi anh chưa được về quê thăm nhà, không được hít hà mùi lúa mới, mùi đất phèn, rơm, rạ, mùi da thịt của thằng Khoai và nhất là mùi lá bưởi vương trên mái tóc dài của vợ.
  • Rào giậu Rào giậu
    (GLO)- Một ngôi nhà ở nông thôn dù to hay nhỏ đều có rào giậu. Hàng rào, bờ giậu vừa là những ranh giới, vừa để bảo vệ khu vườn. Ngoài ra, rào giậu còn làm đẹp sân nhà, làm đẹp đường làng, ngõ xóm, góp phần tô điểm bức tranh làng quê Việt.
  • Cảm thức làng... Cảm thức làng...
    Có những nỗi niềm lắng sâu tâm tưởng rồi một ngày chợt lay thức, trong tôi luôn hiển hiện bóng dáng của một dòng sông, một con đường, một mái nhà thơ ấu cùng thênh thang ký ức vui buồn, đầy vơi theo tuổi tác. Ấy là quê, là làng với biết bao hoài cảm thương nhớ bền sâu...
  • Mưa cuối mùa Mưa cuối mùa
    (GLO)- Dần về cuối thu, ngày thưa vắng sương mù. Gió nhẹ lướt qua đã rì rào trút lá. Lá vàng rơi nhiều trong không gian bàng bạc chừng như thu cũng vội khép lại cuộc hành trình, nhường chỗ cho mùa đông mà ta cảm nhận được ở thời điểm nào đó trong ngày loáng thoáng gió heo may.
  • Khói un lúa lép Khói un lúa lép
    Thời xưa, nông dân quê tôi làm mỗi năm ba vụ lúa. Riêng vụ ba rơi vào những tháng mưa lũ, xem như "đánh bạc với trời". Làm ba vụ, đầu tắt mặt tối vẫn thiếu đói triền miên. Làng quê xơ xác mỗi khi mùa lũ về.
  • Đời tre Đời tre
    (GLO)- Tre có mặt trên khắp nẻo làng quê Việt Nam. Tre thân thuộc, gắn bó với con người qua bao mùa mưa nắng. Đời tre cũng như đời người, tuổi trẻ sung sức cống hiến bao lợi ích, tuổi già héo úa nhưng không ngừng chắt chiu sự sống trao truyền cho những mầm măng.
  • Trường xưa Trường xưa
    Trường xưa gắn liền với những kỷ niệm một thời đẹp nhất của đời người. Với những ai đã đi qua thời học sinh, trường xưa lớp cũ luôn gợi thật nhiều cảm xúc về những tháng năm êm đềm tuổi thơ.
  • Hương vị mưu sinh Hương vị mưu sinh
    (GLO)- Bao đêm qua ô cửa nhỏ, tiếng chổi đều đặn của chị lao công dưới phố quen thuộc đến mức tôi đoán định được giờ giấc, đếm được nhịp quét, nghe được cả âm điệu trầm bổng trong từng đường chổi.
  • Tình thương lay động tâm can Tình thương lay động tâm can
    (GLO)- Tình thương là kho của cải vô tận có trong mỗi người, nếu cho và nhận đúng cách sẽ làm cho cuộc sống ấm áp hơn.
  • Tản mạn rừng Tản mạn rừng
    (GLO)- Rừng có vai trò rất quan trọng trong đời sống con người cũng như môi trường. Rừng cung cấp nguồn gỗ, củi phục vụ cho nhu cầu xây dựng và sinh hoạt của con người. Trong nhà, chắc chắn không thể thiếu một miếng gỗ hay thanh củi.
  • Tản văn: Vị rau của rừng Tản văn: Vị rau của rừng
    Thời điểm này những tỉnh Tây Nguyên đã vào mùa mưa được mấy tháng, mùa mưa cũng là mùa sinh sôi của các loại rau rừng. Loại rau này không cần chăm bón, tưới tắm từ bàn tay của người trồng mà cứ tự nhiên mọc xanh mơn mởn, là món quà mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho vùng đất đại ngàn Tây Nguyên.
  • "Cải thiện" mùa dịch
    (GLO)- Giãn cách xã hội khiến cuộc sống của chúng ta thay đổi rất nhiều. Trước sự thay đổi đó, con người mất một thời gian dài mới thích nghi, nhất là những thói quen đã hiện hữu lâu dài và trở thành tính cách.
  • Cối, chày thương nhớ... Cối, chày thương nhớ...
    Chiếc cối xay lúa "mất tích" đã lâu giữa đời thường, gửi thân đâu đó trong bảo tàng, sau một chương trình livestream (phát sóng trực tiếp) đã bất ngờ kéo nhiều người về với ký ức xưa cũ…
  • Vu vơ phố Vu vơ phố
    (GLO)- Nhà tôi ở ngoại ô. Thỉnh thoảng, tôi nghĩ mình cần phải ra phố. Không vì một cuộc hẹn nào cả. Chỉ là khi nỗi trống vắng phủ đầy lên tất thảy, tôi chẳng thể làm gì hơn.
  • Sống lành mạnh, lạc quan Sống lành mạnh, lạc quan
    (GLO)- Đại dịch Covid-19 đặt chúng ta trước nhiều sự thay đổi. Nhưng chính sự thay đổi ấy cũng là cơ hội để mỗi người có thêm bản lĩnh cùng sự lạc quan trước những khó khăn, bất trắc; đồng thời, lan tỏa năng lượng sống tích cực trong cộng đồng.
  • Những buổi học online đầu tiên Những buổi học online đầu tiên
    Câu chuyện của những đứa trẻ thời dịch Covid-19 kể cho thế hệ sau sẽ là ký ức về những nỗ lực của mình, của cha mẹ và thầy cô trong những ngày đầu tiên bước vào năm học đặc biệt này.
  • Sớm mai mưa về… Sớm mai mưa về…
    Một sớm mùa thu, cơn mưa ngang qua khi đất trời còn mù sương bảng lảng, đánh thức giấc chiêm bao bằng cái lạnh mơ hồ. Tôi đã thức dậy giữa những chùng chình nhẹ bẫng trong lòng, khó gọi thành tên, dường như là dư âm của cơn mơ dịu dàng…
  • Thương nhớ làng quê Thương nhớ làng quê
    (GLO)- Ai cũng có một làng quê để nhớ, để về. Tôi nhớ mình trở về miền quê cát trắng vào những ngày hè khi nắng nóng đang ở đỉnh điểm. Những đồi cát trắng nối tiếp nhau phản chiếu ánh mặt trời chói chang, cảm giác bông nắng bay bay, chấp chới trong tầm mắt.
  • Cắm câu mùa lụt Cắm câu mùa lụt
    (GLO)- Ký ức về những mùa lụt năm nào dường như chưa phai mờ trong tôi với câu đồng dao: "Nước dâng ngập bãi trắng đồng/Cắm câu giăng lưới ngồi trông cá về/Lâm thâm mưa rét tứ bề/Thơm mùi cá nướng chiều quê ấm lòng". Nhớ khi tôi cùng lũ bạn ở quê mang tơi đội nón ra đồng cắm câu giăng lưới bắt cá.
  • Cõng chữ Cõng chữ
    Thuần nằm vật ra giữa bãi bùn lầy, bên cạnh chiếc xe Win cũng đã được nhuộm đỏ bùn y như chủ. Thuần nhìn lên bầu trời cười ha hả, cảm giác này Thuần chỉ có được khi đến nơi đây. Đồng nghiệp cũng đang ì ạch phía sau, nhích từng bước trên con đường nhầy nhụa, bùn đất ken cứng vào bánh xe.
  • Trong veo tháng chín Trong veo tháng chín
    (GLO)- Có cùng nhau trải qua mùa dịch mới thấy đời sống bình thường, tự do của mọi ngày mới thật là đáng quý. Dưới mái nhà xưa nằm nghe mưa nắng, sống chậm lại giữa nồng ấm ân tình, mới xa xót nhận ra có nhiều điều mình đã bỏ quên trong mải miết tháng năm.
  • Lồng đèn cho con Lồng đèn cho con
    Thấy chồng cầm hai cây tre dài, tôi ngạc nhiên hỏi: "Anh mua tre làm gì thế?". Anh cười: "Làm lồng đèn cho con". Tôi nghĩ: "Ừ nhỉ, sắp tới Trung thu rồi, chắc các con thích lắm đây!".
  • Hơn ánh trăng rằm Hơn ánh trăng rằm
    Nó ngồi trên bức tường đá thấp, nhìn xuống sân trường, nơi đang râm ran tiếng cười, rộn rã loa đài; những bóng áo xanh đang tất bật căng phông bạt, kê bàn ghế. Chiều tối, ở dưới ấy sẽ tổ chức tặng quà Trung thu- nó náo nức nghĩ.
  • Vịt thả đồng Vịt thả đồng
    (GLO)- Đó là giống vịt cỏ, trưởng thành có sắc lông nâu nhạt, trọng lượng tối đa chừng 1,5 kg/con. Vịt thả đồng phân biệt với vịt nuôi nhốt ở cách nuôi và chất lượng thịt.
  • Có những mùa trăng Có những mùa trăng
    Gần đến Trung thu, bạn gửi tôi hai tấm hình. Một tấm ánh trăng còn ẩn hiện trong áng mây và một tấm ánh trăng đã kiêu hãnh tỏa sáng trong trời đêm vằng vặc.
  • Trung thu bố về Trung thu bố về
    - Nín đi! Đừng khóc nữa! Có anh đây rồi. Tằn vòng tay ôm lấy Tẹn, vỗ về em như mẹ nó ngày còn sống vẫn thường làm để cho em dễ ngủ. Đêm thu lạnh, ngoài liếp cửa nghe rõ mồn một tiếng mưa rả rích, tiếng ếch nhái, côn trùng rỉ rả. Trong ngôi nhà xập xệ, trống vắng chỉ có tiếng Tẹn lên 7 tuổi khóc đòi mẹ, tiếng Tằn thủ thỉ dỗ em, tiếng mưa dột rơi lỏng bỏng xuống mấy cái thau nồi sứt miệng, đứt quai lúc khoan lúc nhặt.
  • Hương sắc Trung thu Hương sắc Trung thu
    (GLO)- Đêm thanh vắng. Bỗng đâu đó vang lên những tiếng tung tung. Lúc đầu còn xa xôi, mơ hồ, nghi hoặc. Nhưng rồi cố lắng tai nghe, đó chính là âm thanh quen thuộc của tiếng trống ếch vọng đến từ một nhà nào đó trong xóm. Ngước lên vòm trời đùng đục trong tiết chính thu, mảnh trăng thượng huyền đang dần bồi lên những vòng sáng bạc, như lời nhắc Tết Trung thu đã đến thật gần.
  • Trăng thu Trăng thu
    (GLO)- Thuở nhỏ, những đêm trăng sáng mùa thu, tôi thường theo mẹ lên ngồi trước thềm nhà ngoại. Từng làn gió mát rượi ùa vào từ đồng bãi mênh mông, xua đi đàn muỗi quẩn quanh ở góc nhà. Ngoại, mẹ và tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc sạp tre đã bạc màu năm tháng đặt dưới mái hiên.
  • Ô cửa sổ Ô cửa sổ
    (GLO)- Với tôi, ô cửa sổ chính là nơi thi vị nhất trong ngôi nhà. Dẫu nhiều khi vắng bóng người, cửa đóng then cài chẳng khác nào tĩnh vật.
  • Nhớ chợ Nhớ chợ
    Giữa tâm dịch Sài Gòn những ngày "ai ở đâu ở yên đó" tự nhiên tôi lại thèm đi chợ. Thèm được sà vào một hàng rau nào đó nhặt lên mớ rau tươi non, mấy quả chanh, quả ớt rồi vui vẻ trả tiền.
  • Còn thương tháng chín thì về Còn thương tháng chín thì về
    (GLO)- Bây giờ đã tháng chín, giữa thu rồi mà cũng chỉ có chút gió se lạnh, nắng còn vàng rực rỡ với vòm trời xanh thẳm. Có đôi loài cây chuyển sắc lá hoe vàng như dấu hiệu báo mùa thu ở cái xứ mùa mưa thì có cả hè và thu vậy. Mùa thu nơi đây rất mỏng, nhẹ tênh, không quá loãng hay đậm đặc mà chỉ vừa đủ để mỗi người cảm nhận thấy.
  • Những ngả rẽ Những ngả rẽ
    Buổi chiều đứng gió, không khí như đặc quánh lại trong buồng phổi. Gã ngồi ngó mông ra đường. Tầm này mọi khi đường phố đông nghẹt người, tiếng còi xe, tiếng nẹt pô ướp đầy hơi xăng. Cái mùi thị thành đó đã theo gã suốt những tháng năm đại học. Gã nhớ lại hình ảnh của chính mình. Gò lưng trên chiếc xe máy cà tàng chạy sô quanh các nhà hàng, quán ăn. Sô chiều, sô tối, sô khuya, tất cả để kiếm miếng ăn, trả tiền trọ, đóng học phí… Một tiếng nói khẽ khàng phía sau lưng cắt ngang dòng hồi ức của gã:
  • Những con đường có lối dẫn yêu thương Những con đường có lối dẫn yêu thương
    Diễn viên Trịnh Kim Chi ở cách nhà tôi một quãng rất gần. Trước đây, mỗi lần đưa con đi từ chung cư ra công viên đều gặp chị đang tưới cây trước biệt thự, gật đầu cười chào.
  • Tình thân Tình thân
    (GLO)- Không nhìn thấy được, không sờ chạm được nhưng sợi dây tình thân từ trong huyết quản gắn kết những người trong gia đình, họ tộc lại với nhau và như chim có tổ, con người dù đi đâu cũng nhớ về nguồn cội. Tình thân là một phần trong những gắn kết quan trọng của mỗi người với quê hương, đất nước.
  • Chờ ngày mai bình yên Chờ ngày mai bình yên
    (GLO)- Sau kỳ nghỉ hè dài ngày, lễ khai giảng năm học mới luôn được cả thầy và trò chúng tôi trông đợi. Nhưng năm nay, mọi thứ diễn ra thật lặng lẽ.
  • Bến đò xưa Bến đò xưa
    Gió mùa thu man mác mang hơi nước từ con sông Cái tràn về làm chị Hoàng thấy dễ chịu. Nhìn về bờ bắc con sông, nơi có bãi bông lau trắng xóa như những dải tơ lụa mịn màng của trời đất ban tặng cho dòng sông này đang dập dờn, phất phơ theo làn gió chiều, chị Hoàng bồi hồi nhớ về kỷ niệm xưa, kỷ niệm của một thời con gái vẫn in đậm trong tâm khảm chị.
  • Ký ức mái trường thời chiến Ký ức mái trường thời chiến
    (GLO)- Vẫn còn in trong ký ức tôi ngày khai giảng năm lớp 1. Đêm trước, cái cảm giác hồi hộp xen lẫn một nỗi lo mơ hồ khiến tôi cứ trằn trọc không yên giấc. Vừa sáng tinh mơ, chẳng đợi mẹ đánh thức, tôi đã lao ra khỏi giường rồi mặc quần áo mới. Bộ quần áo này mẹ tôi đã mua để dành cả mấy tháng trước. Hàng mậu dịch, áo thì rộng thùng thình, quần dài phải xắn lên mấy lai mới khỏi quét đất. "Diện" thêm đôi dép cao su dày cộp cắt từ lốp ô tô cũ, chụp lên đầu chiếc mũ rơm rộng vành, tôi mải miết tới trường.
  • Cơi trầu của nội Cơi trầu của nội
    (GLO)- Bà nội tôi thuộc lớp người xưa bên lũy tre làng, răng đen, bàn chân giao chỉ "đi như chạy suốt một đời" và luôn nhai trầu bỏm bẻm. Có hai vật dụng suốt ngày ở bên nội tôi là cái cơi trầu để ở tràng kỷ cùng ông bình vôi và chiếc bị trầu giắt bên mình mỗi khi ra khỏi nhà.
  • Quý từng hơi thở Quý từng hơi thở
    (GLO)- Không khí quả thực vô cùng quý giá. Con người, muông thú, cỏ cây đều hít thở trong bầu không khí chung ấy. Nhưng đa phần chúng ta hít thở trong vô thức hoặc không thực sự chú tâm. Cho đến một ngày, rủi ro bất ngờ ập tới.
  • Sắc lá thu sang Sắc lá thu sang
    (GLO)- Bàng là loại cây có tán rộng, rất thích hợp cho việc trồng làm bóng mát ở các trường học. Bởi thế mà sân trường có rất nhiều cây bàng, cây nào cũng cao lớn. Một năm, bàng rụng lá vài lần. Sắc lá rụng từng mùa khác nhau nhưng mỗi độ thu sang là lúc lá bàng chuyển màu đẹp nhất.
  • Hạnh phúc... Hạnh phúc...
    Khó diễn giải một cách rạch ròi cho hai từ Hạnh phúc, bởi mỗi người đều có lý lẽ cho riêng mình. Còn tôi - hạnh phúc là lúc này, khi còn được bình yên để nghĩ và viết về những điều lành lặn của cuộc sống mà không nhiều người làm được trong thời khắc sóng gió vì đại dịch trên dải đất hình chữ S này.
  • Hoa của mùa thu Hoa của mùa thu
    Có một mùa thu không trở lại. Có nhiều mùa thu không trở lại. Có những khoảnh khắc tưởng chừng rơi vào lãng quên, nhưng rồi lại thành chiếc neo của kỷ niệm. Nhất là khi tình cờ, ta chạm phải một tín hiệu gợi nhớ. Gợi thu. Thì cảm xúc hôm nào, hình ảnh hôm nào bỗng bừng sống lại. Như vừa hôm qua.
  • Mưa trưa lưng đồi Mưa trưa lưng đồi
    Cơn dịch vắt ngang qua miền trung du, ban đầu nhẹ như cơn gió thoảng. Đâu đó, mọi người bàn tán về một căn bệnh, mà khi mình mở miệng nói cười hoặc hít thở, con vi rút chui vào miệng vào mũi, từ đó len lỏi đi xuống đường họng, đường thở, len lỏi vô trong phổi, trong máu và đi khắp cơ thể để xỉa xói, cắn rứt, phá hủy từng chút từng chút cho đến khi con người không thở được, không động đậy chân tay, vậy là chết! Người lớn nói, trẻ nhỏ đồn ra, đứa nào ban đầu cũng sợ xanh mặt.
  • Rau tập tàng Rau tập tàng
    (GLO)- Tùy thuộc vào thổ nhưỡng, khí hậu và cả tập quán ăn uống của cư dân mà mỗi vùng miền có các loại rau đặc trưng khác nhau. Như vùng sông nước miền Tây có món rau nhút, bông điên điển. Cư dân miền núi có món rau rừng, lá é trắng, lá cây tèng leng. Về sau, cư dân nông nghiệp đã chắt chọn những loài rau ưng ý nhất từ tự nhiên mang về trồng, rồi nhân giống, lai tạo để có được sự đa dạng như bây giờ.
  • Tin ở ngày về Tin ở ngày về
    Nhiều đêm, ngồi ở phòng trực ở khoa, Dịu nghĩ mãi. Từ ngày một mình nuôi con, hình như chẳng mấy khi cô đi đâu xa mà chỉ từ nhà đến bệnh viện và qua cái trường của con bé Hoa học. Con bé rồi sẽ lớn lên, đi học xa, còn cô chỉ quanh quẩn có thế là hết tuổi xuân.
  • Tết Độc lập Tết Độc lập
    (GLO)- Trước đây, tôi cứ đinh ninh Tết Độc lập là Tết Bính Tuất (1946), tức là cái Tết Nguyên đán đầu tiên sau hơn 80 năm đất nước ta bị thực dân Pháp đô hộ. Thế nhưng, tôi đã nhầm. Tết Độc lập được các bậc cao niên thường dùng khi nói về ngày Quốc khánh 2-9 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tôi đã nghe nhà thơ Thanh Thảo nói thế trong bữa cơm trưa Tết Độc lập cách đây hơn 20 năm tại nhà riêng của ông.
  • Gian bếp của ngoại Gian bếp của ngoại
    (GLO)- Đôi khi bắt gặp dáng ngồi trầm tư của một cụ bà ở góc phố nào đó, tâm trí tôi lại nghĩ về ngoại nơi quê nhà. Ký ức dắt tôi trở về gian nhà thân thuộc, nghe tiếng ngoại tỉ tê những câu chuyện bao giờ cũng bắt đầu bằng hai từ "hồi xưa". Ngỡ như mới đây thôi, tôi còn bé nhỏ trong gian bếp của ngoại, đắm mình giữa hơi ấm yêu thương, vỗ về…
  • Bâng khuâng tựu trường Bâng khuâng tựu trường
    (GLO)- Mùa hè năm nay trở nên quá dài đối với các bạn học trò quê tôi khi năm học cũ vội vàng kết thúc vì dịch bệnh từ giữa tháng 5. Học trò nghỉ hè cũng chỉ biết quanh quẩn ở nhà hay lên rẫy phụ giúp bố mẹ. Những ngày này, tôi thường nhận được những tin nhắn của trò hỏi thăm khi nào đến trường. Hẳn là các em đã rất nhớ lớp, nhớ thầy cô, bè bạn và mong ngóng ngày tựu trường.
  • Bên bến sông Yên Bên bến sông Yên
    Chị về nhà anh bằng lối cửa sau, khép nép trong tà áo dài hồng chật căng, ôm bó hoa vụng về che cái bụng đã mây mẩy, đi bên chồng mặt cứ cúi xuống giấu nỗi ngượng ngùng. Má chồng chị ngoài sáu mươi, vóc người nhỏ thó, gương mặt khắc khổ. Chồng chị kể, hơn bốn mươi năm làm vợ là hơn bốn mươi năm má tần tảo ở bến sông nuôi cả đàn con.
  • Ước mơ Ước mơ
    (GLO)- Trong một bài viết về mẹ, con trai tôi ao ước khi lớn lên sẽ giàu có để đưa mẹ đi khắp nơi. Ước mơ của con đã gợi lại trong tôi một thời niên thiếu hồn nhiên nhiều mơ ước. Và tôi chắc rằng ai trong đời cũng từng có những ước mơ. Dù có thành hiện thực hay không, những ước mơ cũng làm người ta mạnh mẽ hơn, có thêm động lực để vượt qua những khó khăn, tuyệt vọng.
  • Một thời xe đạp Một thời xe đạp
    (GLO)- Có một thời mà chất lượng chiếc xe đạp được ai đó khái quát rất chuẩn xác: "Tất cả đều kêu trừ chiếc chuông"! Tuy thế, nó rất được trân quý, nâng tầm chức năng sử dụng: "Phương tiện phổ biến giải phóng đôi chân"! Nói là phổ biến, nhưng vào thời bao cấp, những gia đình có chiếc xe đạp sử dụng được không nhiều, bởi lắm lý do.
  • Những sớm mai xanh Những sớm mai xanh
    (GLO)- Sớm mai thức dậy, nhẹ nhàng hé cánh cửa sổ, những tia nắng trong lành như đã chờ sẵn từ lúc nào nhanh nhảu lẻn vào khung cửa. Nụ hồng trước sân đang bẽn lẽn vươn mình chờ nắng lên cao để bung cánh sau những ngày mưa dầm xao xác lá. Những chú sẻ nâu sà xuống khoảng sân trước nhà, quệt quệt chiếc mỏ vào nền gạch rồi vui mừng gọi bạn đến bằng tiếng lích chích khi phát hiện ra vài hạt gạo bé xíu vương vãi.
  • Nhớ mùa ong vò vẽ Nhớ mùa ong vò vẽ
    (GLO)- Hàng năm, cứ vào tháng 6, tháng 7 Âm lịch là đến mùa bắt ong vò vẽ. Ong bắt về được chế biến các món dân dã như gỏi, nấu cháo... Nếu ai từng ăn thì nhớ cả đời.
  • Gửi theo những nỗi niềm Gửi theo những nỗi niềm
    (GLO)- Là người trong cuộc, những ngày này, tôi nhiều lần lặng đi khi chứng kiến cảnh người dân Pleiku tất bật gửi đồ ăn cho người thân ở TP. Hồ Chí Minh. Cảm động nhất trong số đó vẫn là hình ảnh những người mẹ.
  • Nhàn đàm: Con trai giống mẹ Nhàn đàm: Con trai giống mẹ
    Người xưa nói "Con gái giống cha giàu ba họ/Con trai giống mẹ khó ba đời".
  • .
.
Chư Mố: Cán bộ, đảng viên đi đầu xây dựng nông thôn mới

Chư Mố: Cán bộ, đảng viên đi đầu xây dựng nông thôn mới

(GLO)- Trong quá trình xây dựng nông thôn mới, cán bộ, đảng viên xã Chư Mố (huyện Ia Pa) đã thể hiện được vai trò nêu gương, đi đầu làm cho dân thấy, dân tin và đồng thuận thực hiện.

.